Chỉ còn lại những nối mòn năm xưa
Sóng xô ,gió giật đung đưa
Thuyền bồng bềnh ,giữa cơn mưa dập dồn
Thời gian trôi thật vô hồn
Vừa bình minh ,đã hoàng hôn tím chiều
Ngoái tìm lại những thương yêu
Giật mình bóng đã ngả chiều thời gian
Tuổi xuân ,ai chớ vội tàn...
Để tôi tìm lại cung đàn năm xưa
Đôi khi nghe lại cung đàn xưa
Chợt hiểu vì đâu, mùa tiếp mùa
Trạch lòng chợt nhớ câu thơ cũ
Buồn tự khi nào như tiếng mưa.
---Bất chợt nét mi gầy trầm lắng
Lòng anh buồn đến tận đáy mùa thu
Người đi rồi sao còn vương bóng cũ
Hiện hữu này nhạt tẻ đến từng canh
Một chút lòng tôi chút nợ duyên
Én nam nhạn bắc thuyền quyên ngại ngần
Đành thôi dù chẳng một lần
Trao câu tình tự phân vân hương đời.
Ta tìm lại một chút dư âm nhẹ nhàng của 4 mùa mà ta đã đi qua...Ta tìm thấy một chút buồn man mát của mùa thu ,một chút yêu thương của tuổi trẻ ,,,,,một chút gì đó của cuộc đời ,một chút nhẹ nhàng như tiếng mưa ,chút sâu nắng của một tấm lòng , một trái tim biết biết yêu thương ...Và ..đó là kỉ niệm dù hơi buồn ..nhưng tất cả rồi cũng sẽ qua thôi ..sau mưa trời lại nắng mà.
Nhìn về phía mặt trời
Lặng thầm mà sống
Dù cuộc đời có muôn vàn cay đắng
Mỗi bình minh là một niềm tin
Thật khó hình dung một ai đó có thể sống mà không có kỷ niệm.
Kỷ niệm cho dù là vui, hay buồn, là ngọt ngào, êm ái, hay mặn chát cay
đắng cũng sẽ giúp cho chúng ta, mỗi con người được lớn lên, là động lực
giúp ta vượt lên phía trước.
Hãy sống hết mình vì hôm nay, đó chính là cách tốt nhất để trong tương lai hôm nay sẽ lại là một kỷ niệm - đẹp.
Rồi một ngày nào đó Ta sẽ vui khi đi tìm những dư âm ,những quá khứ ,những kỉ niệm ,,,mà ta đã có ..nó thật sâu sắc ,thật ấn tượng ,và nó thật đẹp...!!!
